🔥 Tin mới

Đỉnh Pikes Peak - Nguồn cảm hứng bất tận cho tác phẩm âm nhạc nổi tiếng nước Mỹ

Cách đây 130 năm, một giáo viên văn học lên đỉnh núi Pikes Peak và sáng tác bài thơ được phổ nhạc thành một trong những bản nhạc biểu tượng nhất nước Mỹ. Gần một thế kỷ sau, một nhà viết du lịch quyết định chinh phục cùng con đường để tìm hiểu liệu khung cảnh hùng vĩ vẫn còn giữ sức mê hoặc của nó.

Đặng Văn Long18:29 Thứ Hai, 06/07/2026282.2K lượt xem
Đỉnh Pikes Peak - Nguồn cảm hứng bất tận cho tác phẩm âm nhạc nổi tiếng nước Mỹ

Vào năm 1893, Katharine Lee Bates, một giáo viên 33 tuổi đang dạy văn học Anh tại cao đẳng Wellesley ở Massachusetts, quyết định lên đường về phía tây nước Mỹ. Sau khi xuống tàu hỏa tại Colorado Springs, cô cùng một nhóm bạn bè lên kế hoạch chinh phục đỉnh Pikes Peak cao 4.300 mét. Thay vì sử dụng phương tiện hiện đại, họ lựa chọn cách truyền thống hơn bằng xe ngựa kéo để du ngoạn qua vùng Manitou - nơi được mệnh danh là "khu vườn của các vị thần" với những hẻm núi sâu và các thác nước kỳ vĩ.

Hành trình này để lại ấn tượng sâu sắc trong tâm trí Bates. Trong nhật ký của mình, cô ghi chép: "Chúng tôi được đưa đến Manitou, vào khu vườn của các vị thần, ghé thăm những hẻm núi và vô số thác nước. Tất cả đều kỳ diệu đến nỗi chúng tôi không thể thốt thành lời. Một mùa hè đầy mê hoặc". Leah Davis Witherow, người quản lý lịch sử tại Bảo tàng Những người tiên phong Colorado Springs, giải thích rằng vào thời kỳ đó, miền Tây nước Mỹ với những phong cảnh tuyệt mỹ như tranh vẽ đã thu hút vô số du khách và nhà thơ, họa sĩ tìm kiếm cảm hứng.

Khi tới đỉnh núi, dù kiệt sức sau chuyến hành trình vất vả, Bates và nhóm bạn đều bị cuốn hút hoàn toàn bởi cảnh tượng web trước mắt. Cô nhận thấy những cánh đồng cỏ bao la, những đỉnh núi gồ ghề chìm trong xanh biếc xanh tím, trải dài tận chân trời. Hình ảnh này cô mô tả là "cảnh tượng huy hoàng nhất mà tôi từng chứng kiến".

Cảm hứng từ chuyến tàu hỏa xuyên Mỹ, những cánh đồng nông sản bát ngát và đặc biệt là khung cảnh vĩ đại của đỉnh Pikes đã thúc đẩy Bates sáng tác một bài thơ gồm bốn khổ có tên "Nước Mỹ". Bài thơ khởi đầu bằng lời ca ngợi những vẻ đẹp của đất nước: "Ôi đẹp thay bầu trời bao la / Những cánh đồng lúa vàng óng / Những ngọn núi tím hùng vĩ / Đồng bằng trù phú". Tuy nhiên, bên cạnh những hình ảnh tự nhiên lãng mạn, Bates cũng lồng ghép trong bài thơ những tiếng kêu gọi khuyến khích nước Mỹ duy trì các giá trị tự do, công bằng và thống nhất dân tộc. Cô lên án chủ nghĩa đế quốc và các bất công xã hội, vì cô thực sự yêu nước và mong muốn nó phát triển theo những lý tưởng cao đẹp.

Tháng 7 năm 1895, bài thơ được xuất bản trên tờ tuần báo Boston Congregationalist. Mười lăm năm sau, vào năm 1910, nhà soạn nhạc người Mỹ Samuel A. Ward đã phổ nhạc cho bài thơ này với giai điệu vui tươi, lạc quan, và đặt tên nó thành "America the Beautiful" (Nước Mỹ Tươi Đẹp). Kể từ đó, bài hát đã trở thành một trong những tác phẩm âm nhạc được yêu mến nhất nước Mỹ, thường xuyên được trình diễn tại các sự kiện thể thao lớn và các buổi kỷ niệm ngày Quốc khánh 4 tháng 7. Nhiều người Mỹ xem đây là "quốc ca không chính thức" vì ca từ tôn vinh vẻ đẹp đất nước và những giá trị tự do cơ bản.

Để tưởng nhớ 250 năm ngày thành lập nước Mỹ vào năm nay, Paige Triola, một nhà viết du lịch sống tại Colorado, quyết định theo chân Katharine Lee Bates chinh phục cùng con đường lên đỉnh Pikes Peak. Câu hỏi mà Paige đặt ra là: liệu khung cảnh từ độ cao này còn giữ được sức mê hoặc và khả năng truyền cảm hứng như xưa hay không?

Vợ chồng Paige bắt đầu hành trình từ 5 giờ 30 sáng, đi bộ trên quãng đường 21 km ở độ cao hơn 2.200 mét. Đây được coi là một trong những con đường leo núi khó khăn nhất trong khu vực. Mặc dù vất vả, khi mặt trời mọc, cảnh tượng trước mặt được Paige mô tả là "rực rỡ sắc hồng, chim chim hót líu lo". Trong suốt hành trình, họ gặp những người leo núi địa phương. Một trong số họ tên là Ben Johnson chia sẻ kinh nghiệm: "Lên đến đỉnh Pikes và nhìn xuống, bạn sẽ thấy khung cảnh vô cùng đẹp. Nước Mỹ thật phi thường". Cảm nhận này hoàn toàn trùng khớp với những gì Bates đã cảm thấy cách đây hơn một thế kỷ.

Sau 9 tiếng leo núi, kỳ phần nghỉ ngơi, vợ chồng Paige cuối cùng cũng đặt chân tới đỉnh lúc 14 giờ 30 phút. Paige nhanh chóng nhận ra rằng Bates không hề phóng đại khi mô tả về cảnh tượng ở đây. Vào những ngày thời tiết quang đãng, từ đỉnh núi, người ta có thể phóng tầm mắt ra xa và nhìn thấy năm bang khác nhau: Colorado, New Mexico, Kansas, Nebraska, Wyoming, hoặc Oklahoma, tùy thuộc vào điều kiện tầm nhìn.

Trong chuyến trở về, thay vì đi bộ như lúc lên, vợ chồng Paige chọn sử dụng tàu hỏa răng cưa chạy dọc theo con đường lịch sử từ những năm 1890. Mặc dù đường ray đã được nâng cấp và đầu máy hơi nước đã được thay thế bằng động cơ diesel-điện hiện đại, tuyến đường sắt vẫn giữ nguyên lộ trình ban đầu. Khi xuống tới chân núi, Paige chứng kiến một đoàn tàu khác đang chạy lên núi, chất kín những hành khách du lịch đang háo hức chiêm ngưỡng con đỉnh nổi tiếng nhất nước Mỹ. Những du khách vẫy tay chào Paige khi đoàn tàu đi ngang qua. Lúc này, Paige tự hỏi: "Họ sẽ thấy gì khi lên tới đỉnh?" - một câu hỏi mà có lẽ Bates cũng từng đặt ra, và câu trả lời, theo như kinh nghiệm của Paige, vẫn là những cảnh tượng vô cùng tuyệt mỹ khó quên.

Bình luận (0)

Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!