🔥 Tin mới

Hành trình vượt khó của mẹ ung thư chăm sóc con bại não

Sau khi vượt qua tai biến thuyên tắc ối khi sinh, chị Nguyễn Hồng Hạnh gồng mình chăm sóc con trai bị bại não. Rồi bệnh ung thư vú tìm đến, nhưng người mẹ vẫn kiên định với hy vọng con trai có thể tự lập.

Trần Thu Hà18:25 Thứ Hai, 06/07/2026300.9K lượt xem
Hành trình vượt khó của mẹ ung thư chăm sóc con bại não

Tháng 7 năm 2019, chị Nguyễn Hồng Hạnh, 37 tuổi, nhân viên ngành viễn thông ở phường Chu Văn An, Hải Phòng, nhập viện để sinh con thứ hai. Bất ngờ xảy ra khi quá trình sinh nở bị gián đoạn do chị trải qua biến chứng thuyên tắc ối, dẫn đến sự gián đoạn tuần hoàn máu.

Thuyên tắc ối là một loại biến chứng sản khoa rất hiếm nhưng cực kỳ nguy hiểm. Sự cố này xuất hiện khi các chất lỏng ối, các tế bào từ thai nhi hay những mảnh vụn khác xâm nhập vào mạch máu của người mẹ, kích hoạt một phản ứng tương tự như sốc phản vệ. Hệ quả là tim, hệ hô hấp và khả năng đông máu đều bị suy yếu. Đội ngũ y bác sĩ phải tập trung hồi sức toàn bộ, đồng thời phẫu thuật lấy thai để bảo vệ cả tính mạng của mẹ lẫn con.

Bé trai ra đời nhưng tim đã ngừng đập, sau năm phút can thiệp tích cực mới có nhịp tim trở lại. Mặc dù được giữ lại sự sống, bé bị chảy máu não và được chẩn đoán bại não kèm theo những biến chứng phức tạp khác.

"Con mất đến 20 ngày mới phát ra tiếng khóc đầu tiên, và tiếng khóc đó rất yếu, như tiếng của một con mèo", chị Hạnh tâm sự lại. Khi nắm tay đứa con thơm thương, nỗi tự trách bao trùm tâm hồn người mẹ trẻ. "Con phải gánh lấy nỗi khổ mà không hề có sai lầm", chị nhói lên. Vợ chồng chị quyết định đặt cho con cái tên Kiên, như một lời cầu khẩn những ngày sắp tới con sẽ vững vàng vượt qua những thử thách của nước cờ nhân sinh.

Những ngày tháng ban đầu, chị Hạnh cùng mẹ ruột túc trực từng đêm, từng thìa từng thìa cho con uống sữa. Kiên chưa có khả năng nuốt hay bú mẹ tự nhiên. Mỗi bữa ăn trôi dài ba đến bốn tiếng đồng hồ. Bé không lăn tròn, không bò như các em cùng độ tuổi. Khi đến thời điểm ăn dặm, cơ hàm của Kiên rơi vào tình trạng cứng lại, xẩy thức ăn ra khỏi miệng, buộc những người chăm sóc phải mặc các bộ quần áo bảo vệ. Về đêm, bé rất bất ổn giấc ngủ và thường xuyên quấy khóc.

Lên đến một tuổi, gia đình đã quyết định đưa Kiên lên Thủ đô để tham gia chương trình tái tạo chức năng. Lúc này, chồng chị Hạnh tập trung công việc ở nơi khác, chị ở lại Hải Dương để chăm con lớn, trong khi bà nội theo Kiên lên Hà Nội. "Cháu mất khoảng hai tháng để học được cách ngồi, rồi gần như hai năm tiếp theo mới có thể đứng dậy được", bà Nguyễn Thị Tám, 65 tuổi, kể lại những ngày tháng căng thẳng ấy.

Mỗi tháng, số tiền chi cho các liệu pháp, chi phí nhà trọ và những nhu cầu sinh sống tại Hà Nội lên tới khoảng 15 triệu đồng. Chồng chị Hạnh, anh Hoàng Thanh, từng thử chuyển từ ngành xây dựng sang kinh doanh ăn uống nhưng dự án bất thành và tích lũy nợ nần do ảnh hưởng từ tình hình dịch bệnh. Sau những khó khăn, anh chuyển sang đi taxi để lo sinh kế nhưng thu nhập không mấy ổn định. Bà Tám đành phải bán một lô đất để hỗ trợ các con chăm sóc cháu. Năm trước, do bà Tám bị gãy tay, Kiên được đưa trở về quê ở Ninh Bình, nơi gia đình thuê một giáo viên đến nhà dạy tập luyện với chi phí hơn bốn triệu đồng hàng tháng.

Đến tuổi sáu, Kiên dần bắt đầu biết cười và tập những bước đi ngắn ngủi. Bé chưa có khả năng nói thành lời nhưng vẫn nhận biết mẹ khi nhìn hình trên điện thoại, sẵn sàng tìm bến bờ trong vòng tay bà ngoại. Cứ mỗi vài tuần một lần, chị Hạnh cùng con trai cả bắt xe quay trở về Ninh Bình để ghé thăm con trai thứ.

Nhưng tháng 11 năm ngoái, chuyến thăm phải tạm dừng khi chị Hạnh phát hiện mình bị ung thư vú ở giai đoạn 2B. Từ khi đó đến nay, chị đã chịu sáu đợt hóa chất, một lần phẫu thuật cắt bỏ, và đang chuẩn bị cho liệu pháp xạ tuyến. Giữa các kỳ điều trị, chị vẫn cố tìm công việc từ xa để duy trì nguồn thu nhập. Chồng chị hiện đã ổn định công việc hơn và đảm nhận phần lớn gánh nặng tài chính cho các cuộc điều trị của con. Những người thân họ hàng cũng đã cho vay tiền để hỗ trợ chị trị bệnh.

Những nguyện vọng của Hạnh hiện nay đã thay đổi hoàn toàn. "Tôi không còn mong cầu phép lành cho chính mình nữa. Tôi chỉ hy vọng con có khả năng tự gắp ăn, tự vệ sinh cá nhân, hoàn thành những việc làm cơ bản nhất. Nếu một hôm tôi không còn bên cạnh, con vẫn biết cách sống và không bị tẩy chay bởi thế giới", người mẹ tâm sự.

* Tên của bố mẹ trong bài viết đã được thay đổi để bảo vệ quyền riêng tư.

Bình luận (0)

Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!